猛虎行

明代 徐祯卿
上山晨采樵,下山逢猛虎。 深林丛薄不可度,熊貔巉岩兮向我怒。 虎欲食我低头据地而长号,使我心悲泪如雨。 舍中无人,言父与妻。 爨下又无食,使我孤儿啼。 拔剑前致词:“尔胡不仁至此为!凌牙锯齿,食人之肝。 拒骨而撑尸,膏血布川谷。 乌衔其肉,倒挂东南枝。 ”恻恻草野中,行哭声正悲。 娇女行采桑,道逢野虎抟食之。 沧浪之天更不慈,猛虎瞑目若摇思。 便复舍我置道傍,我欲东归河无梁。 绵绵邈邈,思我故乡。 嗟尔行路人,猛虎当关慎莫行,思我父母多苦辛。 吁嗟猛虎白额狸斑而黑文,何不渡河而去从彼豺狼群?城 中咆哮竟夕闻,吾将诉汝泰山君。 《猛虎行》且莫歌,泰山之君奈若何!
shàng shān chén cǎi qiáo   xià shān féng měng  
shēn lín cóng báo   xióng chán yán xiàng  
shí tóu ér cháng hào   shǐ 使 xīn bēi lèi  
shè zhōng rén   yán  
cuàn xià yòu shí   shǐ 使 ér  
jiàn qián zhì     ěr rén zhì wèi   líng chǐ 齿   shí rén zhī gān  
ér chēng shī   gāo xuè chuān  
xián ròu   dào guà dōng nán zhī  
  cǎo zhōng   xíng shēng zhèng bēi  
jiāo xíng cǎi sāng   dào féng tuán shí zhī  
cāng làng zhī tiān gèng   měng míng ruò yáo  
biàn 便 shě zhì dào bàng   dōng guī liáng  
mián mián miǎo miǎo   xiāng  
jiē ěr xíng rén   měng dāng guān shèn xíng   duō xīn  
jiē měng bái é bān ér hēi wén   ér cóng chái láng qún   chéng
zhōng páo xiào jìng wén   jiāng tài shān jūn  
měng xíng qiě tài shān   zhī jūn nài ruò