猛虎

宋代 欧阳修
猛虎白日行,心闲貌扬扬。 当路择人肉,罴猪不形相。 头重尾不掉,百兽自然降。 暗祸发所忽,有机埋路傍。 徐行自踏之,机翻矢穿肠。 怒吼震林丘,瓦落儿堕床。 已死不敢近,目睛射余光。 虎勇恃其外,爪牙利钩鋩。 人形虽羸弱,智巧乃中藏。 恃外可推折,藏中难测量。 英心多决烈,自信不猜防。 老狐足奸计,安居穴垣墙。 穷冬听冰渡,思虑岂不长。 引身入扱中,将死犹跳踉。 狐奸固堪笑,虎猛诚可伤。
měng bái xíng   xīn xián mào yáng yáng  
dāng rén ròu   zhū xíng xiāng  
tóu zhòng wěi diào   bǎi shòu rán jiàng  
àn huò suǒ   yǒu mái bàng  
xíng zhī   fān shǐ chuān 穿 cháng  
hǒu zhèn lín qiū   lào ér duò chuáng  
gǎn jìn   jīng shè guāng  
yǒng shì wài   zhǎo gōu máng  
rén xíng suī léi ruò   zhì qiǎo nǎi zhōng cáng  
shì wài tuī zhé   cáng zhōng nán liáng  
yīng xīn duō jué liè   xìn cāi fáng  
lǎo jiān   ān xué yuán qiáng  
qióng dōng tīng bīng   zhǎng  
yǐn shēn zhōng   jiāng yóu tiào liáng  
jiān kān xiào   měng chéng shāng