猛虎

宋代 王令
猛虎出白日,其欲未易量。 人人有怒心,常惧不敢戕。 壮士独何者,忿气裂怒肠。 脱身拔剑去,奋跃如惊翔。 虽挟必胜术,岂无邂逅伤。 虎不食壮士,壮士自虎当。 意贪众人完,岂暇为躯防。 虎死众人惠,虎存忧一乡。 果哉彼丈夫,赖有一剑将。 使其无所操,未免伏道旁。 有剑不刺虎,为谋信非臧。 无剑徒虎争,虽勇适为狂。 利剑亦可嗟,人有我独亡。 日暮南山阿,直道何可望。 一虎固已尔,况复千豺狼。
měng chū bái   wèi liàng  
rén rén yǒu xīn   cháng gǎn qiāng  
zhuàng shì zhě   fèn 忿 liè cháng  
tuō shēn jiàn   fèn yuè jīng xiáng  
suī xié shèng shù   xiè hòu shāng  
shí zhuàng shì   zhuàng shì dāng  
tān zhòng rén wán   xiá wèi fáng  
zhòng rén huì   cún yōu xiāng  
guǒ zāi zhàng   lài yǒu jiàn jiāng  
shǐ 使 suǒ cāo   wèi miǎn dào páng  
yǒu jiàn   wèi móu xìn fēi zāng  
jiàn zhēng   suī yǒng shì wèi kuáng  
jiàn jiē   rén yǒu wáng  
nán shān ē   zhí dào wàng  
ěr   kuàng qiān chái láng