蒙谷山

唐代 唐彦谦
蒙谷山低碧海枯,仲君闲坐说麻姑。遥天鹤语知虚实,长夜神光竟有无。 秘祝斋心开九转,侍臣回首听三呼。交朋漫信文成术,短烛瑶坛漏满壶。
méng shān hǎi   zhòng jūn xián zuò shuō yáo tiān zhī shí   cháng shén guāng jìng yǒu
zhù zhāi xīn kāi jiǔ zhuàn   shì chén huí shǒu tīng sān jiāo péng màn xìn wén chéng shù   duǎn zhú yáo tán lòu mǎn