蒙恩许遂休致陈昭远丈以诗见贺已和答之复赋一首
阑干苜蓿久空槃,未觉清羸带眼宽。老去光华奸党籍,向来羞辱侍臣冠。
极知此道无终否,且喜闲身得暂安。汉祚中天那可料,明年太岁又涒滩。
lán
阑
gān
干
mù
苜
xu
蓿
jiǔ
久
kōng
空
pán
槃
,
wèi
未
jué
觉
qīng
清
léi
羸
dài
带
yǎn
眼
kuān
宽
。
。
lǎo
老
qù
去
guāng
光
huá
华
jiān
奸
dǎng
党
jí
籍
,
xiàng
向
lái
来
xiū
羞
rǔ
辱
shì
侍
chén
臣
guān
冠
。
。
jí
极
zhī
知
cǐ
此
dào
道
wú
无
zhōng
终
fǒu
否
,
qiě
且
xǐ
喜
xián
闲
shēn
身
dé
得
zàn
暂
ān
安
。
。
hàn
汉
zuò
祚
zhōng
中
tiān
天
nà
那
kě
可
liào
料
,
míng
明
nián
年
tài
太
suì
岁
yòu
又
tūn
涒
tān
滩
。
。