蒙恩除侍御史行次华州寄蒋相

唐代 薛能
林下天书起遁逃,不堪移疾入尘劳。黄河近岸阴风急, 仙掌临关旭日高。行野众喧闻雁发,宿亭孤寂有狼嗥。 荀家位极兼禅理,应笑埋轮著所操。
lín xià tiān shū dùn táo   kān chén láo huáng jìn àn yīn fēng  
xiān zhǎng lín guān gāo xíng zhòng xuān wén yàn   宿 tíng yǒu láng háo
xún jiā wèi jiān chán   yīng xiào mái lún zhù suǒ cāo