孟东野失子

唐代 韩愈
失子将何尤,吾将上尤天。女实主下人,与夺一何偏。 彼于女何有,乃令蕃且延。此独何罪辜,生死旬日间。 上呼无时闻,滴地泪到泉。地祇为之悲,瑟缩久不安。 乃呼大灵龟,骑云款天门。问天主下人,薄厚胡不均。 天曰天地人,由来不相关。吾悬日与月,吾系星与辰。 日月相噬啮,星辰踣而颠。吾不女之罪,知非女由因。 且物各有分,孰能使之然。有子与无子,祸福未可原。 鱼子满母腹,一一欲谁怜。细腰不自乳,举族常孤鳏。 鸱枭啄母脑,母死子始翻。蝮蛇生子时,坼裂肠与肝。 好子虽云好,未还恩与勤。恶子不可说,鸱枭蝮蛇然。 有子且勿喜,无子固勿叹。上圣不待教,贤闻语而迁。 下愚闻语惑,虽教无由悛。大灵顿头受,即日以命还。 地祇谓大灵,女往告其人。东野夜得梦,有夫玄衣巾。 闯然入其户,三称天之言。再拜谢玄夫,收悲以欢忻。
shī jiāng yóu   jiāng shàng yóu tiān shí zhǔ xià rén   duó piān
yǒu   nǎi lìng fān qiě yán zuì   shēng xún jiān
shàng shí wén   lèi dào quán wèi zhī bēi   suō jiǔ ān
nǎi líng guī   yún kuǎn tiān mén wèn tiān zhǔ xià rén   hòu jūn
tiān yuē tiān rén   yóu lái xiāng guān xuán yuè   xīng chén
yuè xiàng shì niè   xīng chén ér diān zhī zuì   zhī fēi yóu yīn
qiě yǒu fèn   shú néng shǐ 使 zhī rán yǒu zi zi   huò wèi yuán
mǎn   shuí lián yāo   cháng guān
chī xiāo zhuó nǎo   shǐ fān shé shēng shí   chè liè cháng gān
hǎo zi suī yún hǎo   wèi hái ēn qín è shuō   chī xiāo shé rán
yǒu zi qiě   zi tàn shàng shèng dài jiào   xián wén ér qiān
xià wén huò   suī jiào yóu quān líng dùn tóu shòu   mìng hái
wèi líng   wǎng gào rén dōng mèng   yǒu xuán jīn
chuǎng rán   sān chēng tiān zhī yán zài bài xiè xuán   shōu bēi huān xīn