孟冬多风霜

宋代 周端臣
孟冬多风霜,草木俱披靡。 老柳叶才脱,拂拂新萌起。 冻梅如枯榛,班班亦含蕊。 寒暑运四时,成此岁功美。 孰知四时间,独有春不死。
mèng dōng duō fēng shuāng   cǎo  
lǎo liǔ cái tuō   xīn méng  
dòng méi zhēn   bān bān hán ruǐ  
hán shǔ yùn shí   chéng suì gōng měi  
shú zhī shí jiān   yǒu chūn