蒙庵自东山寄龙眠画寒山拾得图来令作颂寒山著屐把帚作舞拾得腰筒拍手而笑丰干骑虎搔痒视之戏书其后云

宋代 释慧空
二子相逢舞笑时,此翁痒发似因之。坐间一虎低头觑,觑著三人总是伊。 龙眠画出意不浅,空也言之恐未然。更向蒙庵问端的,榴花洞口笑掀天。
èr zi xiāng féng xiào shí   wēng yǎng shì yīn zhī zuò jiān tóu   zhù sān rén zǒng shì
lóng mián huà chū qiǎn   kōng yán zhī kǒng wèi rán gèng xiàng méng ān wèn duān   liú huā dòng kǒu xiào xiān tiān