宋代 王安石
黄粱欲熟且留连,漫道春归莫怅然。 蝴蝶岂能知梦事,蘧蘧飞堕晚花前。
huáng liáng shú qiě liú lián   màn dào chūn guī chàng rán  
dié néng zhī mèng shì   fēi duò wǎn huā qián