梅子渐朝议挽诗一首

宋代 刘一止
世事何曾有到头,此心安处便休休。田园竟老陶元亮,乡里谁如马少游。 乐施轻财知气概,飞觞举白见风流。吁嗟四十年前梦,追怆经行泪莫收。
shì shì zēng yǒu dào tóu   xīn ān chǔ biàn 便 xiū xiū tián yuán jìng lǎo táo yuán liàng   xiāng shuí shǎo yóu
shī qīng cái zhī gài   fēi shāng bái jiàn fēng liú jiē shí nián qián mèng   zhuī chuàng jīng xíng lèi shōu