梅子黄时雨·流水孤村

宋代 张俨
流水孤村,爱尘事顿消,来访深隐。向醉里谁扶,满身花影。鸥鹭相看如瘦,近来不是伤春病。嗟流景。竹外野桥,犹系烟艇。谁引。斜川归兴。便啼鹃纵少,无奈时听。待棹击空明,鱼波千顷。弹到琵琶留不住,最愁人是黄昏近。江风紧。一行柳阴吹暝。
liú shuǐ cūn   ài chén shì dùn xiāo   lái fǎng 访 shēn yǐn xiàng zuì shuí   mǎn shēn huā yǐng ōu xiāng kàn shòu   jìn lái shì shāng chūn bìng jiē liú jǐng zhú wài qiáo   yóu yān tǐng shuí yǐn xié chuān guī xīng biàn 便 juān zòng shǎo   nài shí tīng dài zhào kōng míng   qiān qǐng dàn dào pa liú zhù   zuì chóu rén shì huáng hūn jìn jiāng fēng jǐn xíng liǔ yīn chuī míng