梅子黄时雨 本意

清代 陈维崧
天水空濛,只将暝织愁,催雨添恙。乍过了东风,杨花一桁。 弹指还惊仲夏,萧萧檐瓦跳珠响。葡萄涨。鸠妇唤晴,凫母眠浪。 惆怅。他乡谁傍。算炉薰药裹,聊自屏当。料故国楼头,茶烟新飏。 豆绿缸中梅水满,何时小啜龙团饷。苔衣长。赋得苧衫难爽。
tiān shuǐ kōng méng   zhǐ jiāng míng zhī chóu   cuī tiān yàng zhà guò le dōng fēng yáng   huā héng    
tán zhǐ hái jīng zhòng xià   xiāo xiāo yán tiào zhū xiǎng tao zhǎng jiū huàn qíng   mián làng      
chóu chàng xiāng shuí bàng suàn xūn yào guǒ liáo   píng dāng liào guó lóu tóu chá yān xīn   yáng        
dòu 绿 gāng zhōng méi shuǐ mǎn   shí xiǎo chuài lóng tuán xiǎng tái zhǎng de níng shān nán shuǎng