梅子

宋代 汪炎昶
又是江南烟雨时,黄梅正解蹙人眉。 平生谩说和羹事,一骑红尘屡荔枝。
yòu shì jiāng nán yān shí   huáng méi zhèng jiě rén méi  
píng shēng màn shuō gēng shì   hóng chén zhī