梅杖

元代 谢宗可
紫玉槎牙蚀藓痕,黄昏扶醉倍精神。一枝冷曳孤山雪,七尺横拖庾岭春。 江路策云香在手,溪桥挑月影随人。归来却笑林和靖,还现堂中上座身。
chá shí xiǎn hén   huáng hūn zuì bèi jīng shén zhī lěng shān xuě   chǐ héng tuō lǐng chūn
jiāng yún xiāng zài shǒu   qiáo tiāo yuè yǐng suí rén guī lái què xiào lín jìng   hái xiàn táng zhōng shàng zuò shēn