梅下

宋代 韩淲
虽只霜浓春自浓,野梅无处不为容。半依古渡迷芳草,独与荒山对老松。 绰约花房宜戏蝶,崔嵬枝干若游龙。角巾一幅支筇久,不觉烟中有寺钟。
suī zhǐ shuāng nóng chūn nóng   méi chǔ wéi róng bàn fāng cǎo   huāng shān duì lǎo sōng    
chuò yuē huā fáng dié   cuī wéi zhī gàn ruò yóu lóng jiǎo jīn zhī qióng jiǔ   jué yān zhōng yǒu zhōng