美人梳头

唐代 张碧
玉堂花院小枝红,绿窗一片春光晓。玉容惊觉浓睡醒, 圆蟾挂出妆台表。金盘解下丛鬟碎,三尺巫云绾朝翠。 皓指高低寸黛愁,水精梳滑参差坠。须臾拢掠蝉鬓生, 玉钗冷透冬冰明。芙蓉拆向新开脸,秋泉慢转眸波横。 鹦鹉偷来话心曲,屏风半倚遥山绿。
táng huā yuàn xiǎo zhī hóng   绿 chuāng piàn chūn guāng xiǎo róng jīng jué nóng shuì xǐng  
yuán chán guà chū zhuāng tái biǎo jīn pán jiě xià cóng huán suì   sān chǐ yún wǎn cháo cuì
hào zhǐ gāo cùn dài chóu   shuǐ jīng shū huá cēn zhuì lǒng lüè chán bìn shēng  
chāi lěng tòu dōng bīng míng róng chāi xiàng xīn kāi liǎn   qiū quán màn zhuǎn móu héng
yīng tōu lái huà xīn   píng fēng bàn yáo shān 绿