美人篇

元代 贯云石
仙风雕雪玲珑温,吴姬剪月纤纤昏。行云补髻翠光滑,凤凰叫落空山月。 手摘閒愁八字分,春山恨重画不伸。肌浓汗腻朱粉匀,背人挥泪妆无痕。 霜刀自制石榴裙,闭门不识诸王孙。绿烟熏透蓝田玉,罗带随风换装束。 飞鸟衔怨过长门,芳菲不忍韶华屋。连环步窄玉佩响,霓裳袖阔春风长。 钏松腕瘦觉多情,举手搔天天亦痒。锦香帐冷兰灯沈,落花不入芙蓉衾。 三山路杳银河深,彩鸾高诉愁人心。天与美人倾国色,不如更与美人节。 梦里梅花梦外身,万古千年对明月。
xiān fēng diāo xuě líng lóng wēn   jiǎn yuè xiān xiān hūn xíng yún cuì guāng huá fèng   huáng jiào luò kōng shān yuè    
shǒu zhāi xián chóu fēn   chūn shān hèn zhòng huà shēn nóng hàn zhū fěn yún bèi   rén huī lèi zhuāng hén    
shuāng dāo zhì shí liú qún   mén shí zhū wáng sūn yān 绿 xùn tòu lán tián luó   dài suí fēng huàn zhuāng shù    
fēi niǎo xián yuàn guò cháng mén   fāng fēi rěn sháo huá lián huán zhǎi pèi xiǎng   cháng xiù kuò chūn fēng zhǎng    
chuàn sōng wàn shòu jué duō qíng   shǒu sāo tiān tiān yǎng jǐn xiāng zhàng lěng lán dēng shěn luò   huā róng qīn    
sān shān yǎo yín shēn   cǎi luán gāo chóu rén xīn tiān měi rén qīng guó   gèng měi rén jié    
mèng méi huā mèng wài shēn   wàn qiān nián duì míng yuè