美人归 此调犯《虞美人》、《阮郎归》,故名有感

明代 俞彦
远山凝黛波凝盻。苦海茫无岸。袅蹄为铸靥为螺。业风吹爱河。 坠楼人别黄金坞。曾上扬州路。他生未卜此生休。应愁不解愁。
yuǎn shān níng dài níng hǎi máng àn niǎo wèi zhù wèi luó fēng chuī ài
zhuì lóu rén bié huáng jīn céng shàng yáng zhōu shēng wèi shēng xiū yīng chóu jiě chóu