美人春卧

唐代 梁锽
妾家巫峡阳,罗幌寝兰堂。晓日临窗久,春风引梦长。 落钗仍挂鬓,微汗欲消黄。纵使朦胧觉,魂犹逐楚王。
qiè jiā xiá yáng   luó huǎng qǐn lán táng xiǎo lín chuāng jiǔ   chūn fēng yǐn mèng zhǎng
luò chāi réng guà bìn   wēi hàn xiāo huáng zòng shǐ 使 méng lóng jué   hún yóu zhú chǔ wáng