美人春风怨

唐代 雍陶
澹荡春风满眼来,落花飞蝶共裴回。 偏能飘散同心蒂,无那愁眉吹不开。
dàn dàng chūn fēng mǎn yǎn lái   luò huā fēi dié gòng péi huí
piān néng piāo sàn tóng xīn   chóu méi chuī kāi