美人尝茶行

唐代 崔珏
云鬟枕落困春泥,玉郎为碾瑟瑟尘。闲教鹦鹉啄窗响, 和娇扶起浓睡人。银瓶贮泉水一掬,松雨声来乳花熟。 朱唇啜破绿云时,咽入香喉爽红玉。明眸渐开横秋水, 手拨丝簧醉心起。台时却坐推金筝,不语思量梦中事。
yún huán zhěn luò kùn chūn   láng wèi niǎn chén xián jiào yīng zhuó chuāng xiǎng  
jiāo nóng shuì rén yín píng zhù quán shuǐ   sōng shēng lái huā shú
zhū chún chuài 绿 yún shí   yàn xiāng hóu shuǎng hóng míng móu jiàn kāi héng qiū shuǐ  
shǒu huáng zuì xīn tái shí què zuò tuī jīn zhēng   liáng mèng zhōng shì