美人

清代 屈大均
美人爱辞赋,自号曰文君。天使鸾凰合,人教绿绮闻。 千秋一放诞,绝世此清芬。锦水琴台在,高高入暮云。
měi rén ài   hào yuē wén jūn tiān shǐ 使 luán huáng   rén jiào 绿 wén
qiān qiū fàng dàn   jué shì qīng fēn jǐn shuǐ qín tái zài   gāo gāo yún