梅 其一

宋代 谢逸
老杜骑驴入草堂,独怜江路野梅香。定知深院黄昏后,疏影横斜更断肠。
lǎo cǎo táng   lián jiāng méi xiāng dìng zhī shēn yuàn huáng hūn hòu shū   yǐng héng xié gèng duàn cháng