美女篇

明代 刘基
南国有美女,粲粲玉雪颜。眉目艳华月,色映清秋寒。 粉黛不敢涴,佩服惟幽兰。一朝备选择,得厕金宫班。 贞心耻自衒,望幸良独难。况蒙众女妒,倩笑谁为欢。 恒恐芳桂枝,寂寞零露漙。素手发瑶琴,泠泠奏孤鸾。 宫商合要妙,遗响风珊珊。大音世罕识,日暮空盘桓。 安得托宵梦,集君瑶台端。相思不可极,踯躅起长叹。
nán guó yǒu měi   càn càn xuě yán méi yàn huá yuè   yìng qīng qiū hán
fěn dài gǎn   pèi wéi yōu lán zhāo bèi xuǎn   jīn gōng bān
zhēn xīn chǐ xuàn   wàng xìng liáng nán kuàng méng zhòng   qiàn xiào shuí wèi huān
héng kǒng fāng guì zhī   líng tuán shǒu yáo qín   líng líng zòu luán
gōng shāng yào miào   xiǎng fēng shān shān yīn shì hǎn shí   kōng pán huán
ān de tuō xiāo mèng   jūn yáo tái duān xiāng   zhí zhú cháng tàn