美女篇

唐代 王琚
东邻美女实名倡,绝代容华无比方。浓纤得中非短长, 红素天生谁饰妆。桂楼椒阁木兰堂,绣户雕轩文杏梁。 屈曲屏风绕象床,萎蕤翠帐缀香囊。玉台龙镜洞彻光, 金炉沉烟酷烈芳。遥闻行佩音锵锵,含娇欲笑出洞房。 二八三五闺心切,褰帘卷幔迎春节。清歌始发词怨咽, 鸣琴一弄心断绝。借问哀怨何所为,盛年情多心自悲。 须臾破颜倏敛态,一悲一喜并相宜。何能见此不注心, 惜无媒氏为传音。可怜盈盈直千金,谁家君子为藁砧。
dōng lín měi shí míng chàng   jué dài róng huá fang nóng xiān zhòng fēi duǎn cháng  
hóng tiān shēng shuí shì zhuāng guì lóu jiāo lán táng   xiù diāo xuān wén xìng liáng
píng fēng rào xiàng chuáng   wěi ruí cuì zhàng zhuì xiāng náng tái lóng jìng dòng chè guāng  
jīn chén yān liè fāng yáo wén xíng pèi yīn qiāng qiāng   hán jiāo xiào chū dòng fáng
èr sān guī xīn qiè   qiān lián juǎn màn yíng chūn jié qīng shǐ yuàn yān  
míng qín nòng xīn duàn jué jiè wèn āi yuàn suǒ wéi   shèng nián qíng duō xīn bēi
yán shū liǎn tài   bēi bìng xiāng néng jiàn zhù xīn  
méi shì wèi chuán yīn lián yíng yíng zhí qiān jīn   shuí jiā jūn zi wèi gǎo zhēn