梅两绝

宋代 洪咨夔
苍枝老去藓痕乾,唤起东风点暮寒。 会得生生无尽意,雪花零乱月栏干。
cāng zhī lǎo xiǎn hén qián   huàn dōng fēng diǎn hán  
huì de shēng shēng jìn   xuě huā líng luàn yuè lán gān