梅花自秦汉而下无一语焉至宋鲍参军照始赏其

宋代 刘学箕
片片玉零乱,寒风生惊嗟。 冻雀相飞鸣,俛啄苔上花。 鸣飞饥肠不能实,却上烟梢照斜日。 愁逢冷淡太寂寥,不似春风艳阳质。
piàn piàn líng luàn   hán fēng shēng jīng jiē  
dòng què xiāng fēi míng   miǎn zhuó tái shàng huā  
míng fēi cháng néng shí   què shàng yān shāo zhào xié  
chóu féng lěng dàn tài liáo   shì chūn fēng yàn yáng zhì