梅花自秦汉而下无一语焉至宋鲍参军照始赏其

宋代 刘学箕
色异政自贵,香清未堪嗟。 灵蜂擅造化,幻作姚家花。 丰姿轻明体充实,染透蔷薇毓晴日。 从称紫晕黄檀心,桃李依然是凡质。
zhèng guì   xiāng qīng wèi kān jiē  
líng fēng shàn zào huà   huàn zuò yáo jiā huā  
fēng 姿 qīng míng chōng shí   rǎn tòu qiáng wēi qíng  
cóng chēng yūn huáng tán xīn   táo rán shì fán zhì