梅花引 同张仲经杨飞卿赋青梅

元代 元好问
绿华仙萼彩云间。雪消残。拥香□。随意轻匀浅注尽高闲。向道是梅刚不信,更谁占、东风最上番。韵绝秀绝香又绝,恨□千山复□山。才情似记何郎句,清泪斑斑。寂寞孤村篱落小溪湾。修竹萧萧霜月苦,好留与
绿 huá xiān è cǎi yún jiān xuě xiāo cán yōng xiāng   suí qīng yún qiǎn zhù jǐn gāo xián xiàng dào shì méi gāng xìn   gèng shuí zhàn dōng fēng zuì shàng fān yùn jué xiù jué xiāng yòu jué   hèn   qiān shān   shān cái qíng shì láng   qīng lèi bān bān cūn luò xiǎo wān xiū zhú xiāo xiāo shuāng yuè   hǎo liú