梅花吟

宋代 王迈
君不见山前后雪成堆,朔风撼地声发雷。 孤根忍死受寒冻,须作百花头上魁。 寻春游子不爱惜,马蹄践蹂花狼藉。 芳姿不肯被消磨,饱尽炎凉方结实。 实成始得主人知,进登玉陛调鼎腼。 那时滋味甜如饴,无忘霜风吹折时。
jūn jiàn shān qián hòu xuě chéng duī   shuò fēng hàn shēng léi  
gēn rěn shòu hán dòng   zuò bǎi huā tou shàng kuí  
xún chūn yóu ài   jiàn róu huā láng  
fāng 姿 kěn bèi xiāo   bǎo jǐn yán liáng fāng jiē shí  
shí chéng shǐ zhǔ rén zhī   jìn dēng tiáo dǐng miǎn  
shí wèi tián   wàng shuāng fēng chuī zhé shí