梅花为风雨所残三绝 其三

宋代 周紫芝
先生旧日经行处,闻有寒枝笑晓林。便倩东风吹雨去,急携藜杖与僧寻。
xiān sheng jiù jīng xíng chǔ   wén yǒu hán zhī xiào xiǎo lín biàn qiàn 便 dōng fēng chuī   xié zhàng sēng xún