梅花曲

宋代 刘洎
汉宫中侍女,娇额半涂黄。盈盈粉色凌时,寒玉体、先透薄妆。好借月魂来,娉婷画烛旁。惟恐随、阳春好梦去,所思飞扬。宜向风亭把盏,酬孤艳,醉永夕何妨。雪径蕊、真凝密,降回舆、认暗香。不为藉我作和羹,肯放结子花狂。向上林,留此占年芳。
hàn gōng zhōng shì   jiāo é bàn huáng yíng yíng fěn líng shí   hán xiān tòu báo zhuāng hǎo jiè yuè hún lái   pīng tíng huà zhú páng wéi kǒng suí yáng chūn hǎo mèng   suǒ fēi yáng xiàng fēng tíng zhǎn   chóu yàn   zuì yǒng fáng xuě jìng ruǐ zhēn níng   jiàng huí rèn àn xiāng wéi zuò gēng   kěn fàng jié huā kuáng xiàng shàng lín   liú zhàn nián fāng