梅花曲

宋代 刘几
结子非贪,有香不俗,宜当鼎鼐尝。偶先红紫,度韶华、玉笛占年芳。众花杂色满上林,未能教、腊雪埋藏。却怕春风漏泄,一一尽无香。不须更御铅黄。知国色,禀自天真殊常。只裁云缕,奈芳滑、玉体想仙妆。少陵为尔东阁。美艳激诗肠。当已阴未雨春光。无心赋海棠。
jié fēi tān   yǒu xiāng   dāng dǐng nài cháng ǒu xiān hóng   sháo huá zhàn nián fāng zhòng huā mǎn shàng lín   wèi néng jiào xuě mái cáng què chūn fēng lòu xiè   jǐn xiāng gèng qiān huáng zhī guó   bǐng tiān zhēn shū cháng zhǐ cái yún   nài fāng huá xiǎng xiān zhuāng shǎo líng wéi ěr dōng měi yàn shī cháng dāng yīn wèi chūn guāng xīn hǎi táng