梅花七律 其十

宋代 张道洽
高标胜韵点人寒,残雪疏篱是水南。天上玉妃居第一,人閒石友结成三。 广平心事今犹在,和靖家风晚最谙。莫讶清晨将鹤出,孤筇行过竹西庵。
gāo biāo shèng yùn diǎn rén hán   cán xuě shū shì shuǐ nán tiān shàng fēi rén   xián shí yǒu jié chéng sān    
guǎng 广 píng xīn shì jīn yóu zài   jìng jiā fēng wǎn zuì ān qīng chén jiāng chū   qióng xíng guò zhú ān 西