梅花七律

宋代 张道洽
花中气节老逾刚,万木摧残独自芳。 天女不生凡意想,月娥偏尚澹梳妆。 精神冰玉前生瘦,骨髓栴檀抵死香。 说到调和天下口,轻轻桃杏敢承当。
huā zhōng jié lǎo gāng   wàn cuī cán fāng  
tiān shēng fán xiǎng   yuè é piān shàng dàn shū zhuāng  
jīng shén bīng qián shēng shòu   suǐ zhān tán xiāng  
shuō dào tiáo tiān xià kǒu   qīng qīng táo xìng gǎn chéng dāng