梅花七律

宋代 张道洽
藓护苔封白玉柯,沍蓦地转阳和。 任枯半树韵尤古,才放一花春已多。 神倩满庭明月写,香随隔水晚风过。 古今真爱梅人少,原祀诗家始祖何。
xiǎn tái fēng bái   zhuàn yáng  
rèn bàn shù yùn yóu   cái fàng huā chūn duō  
shén qiàn mǎn tíng míng yuè xiě   xiāng suí shuǐ wǎn fēng guò  
jīn zhēn ài méi rén shǎo   yuán shī jiā shǐ