梅花七律

宋代 张道洽
夜月轻描玉样身,枉拚心力唤真真。 藤床几度劳清梦,竹屋相看是故人。 玉雪襟期惟我共,金兰气味更谁亲。 一清赖有天知己,多少春花逐后尘。
yuè qīng miáo yàng shēn   wǎng pàn xīn huàn zhēn zhēn  
téng chuáng láo qīng mèng   zhú xiāng kàn shì rén  
xuě jīn wéi gòng   jīn lán wèi gèng shuí qīn  
qīng lài yǒu tiān zhī   duō shǎo chūn huā zhú hòu chén