梅花七绝

宋代 陈师道
月落霜严自靓妆,北风工为发清香。 晚英数点辞林去,幽独无人为断肠。
yuè luò shuāng yán jìng zhuāng   běi fēng gōng wèi qīng xiāng  
wǎn yīng shǔ diǎn lín   yōu rén wéi duàn cháng