梅花落

明代 释函是
梅花良可持,翻惜花落时。花在霜中好,花在霜中老。 开落趁春寒,不识春外草。青青松柏枝,常为斧斤恼。 延促终归尽,寻香苦不蚤。莫忧落时无,但看开时皎。 物理岂长荣,春光人见少。百卉望不及,寂寞寒山道。
méi huā liáng chí   fān huā luò shí huā zài shuāng zhōng hǎo   huā zài shuāng zhōng lǎo
kāi luò chèn chūn hán   shí chūn wài cǎo qīng qīng sōng bǎi zhī   cháng wèi jīn nǎo
yán zhōng guī jìn   xún xiāng zǎo yōu luò shí   dàn kàn kāi shí jiǎo
cháng róng   chūn guāng rén jiàn shǎo bǎi huì wàng   hán shān dào