梅花集句 其四十四
梅花暗落岭头云,尽日出门还掩门。却见旧房阶下树,春风应自怨黄昏。
méi
梅
huā
花
àn
暗
luò
落
lǐng
岭
tóu
头
yún
云
,
jìn
尽
rì
日
chū
出
mén
门
hái
还
yǎn
掩
mén
门
。
。
què
却
jiàn
见
jiù
旧
fáng
房
jiē
阶
xià
下
shù
树
,
chūn
春
fēng
风
yīng
应
zì
自
yuàn
怨
huáng
黄
hūn
昏
。
。