梅花二首寄呈彭吏部

宋代 白玉蟾
冰玉丰姿不可双,霜前雪后想凄凉。 绝怜夜气浑如水,而况笛声堪断肠。 以月照之偏自瘦,无人知处忽然香。 从今桃李皆门士,谁道花中有孟尝。
bīng fēng 姿 shuāng   shuāng qián xuě hòu xiǎng liáng
jué lián hún shuǐ   ér kuàng shēng kān duàn cháng
yuè zhào zhī piān shòu   rén zhī chù rán xiāng
cóng jīn táo jiē mén shì   shuí dào huā zhōng yǒu mèng cháng