梅花二首

宋代 林逋
宿霭相粘冻雪残,一枝深映竹丛寒。 不辞日日旁边立,长愿年年末上看。 蕊讶粉绡裁太碎,蒂疑红蜡缀初乾。 香萏独酌聊为寿,从此群芳兴亦阑。
宿 ǎi xiāng zhān dòng xuě cán   zhī shēn yìng zhú cóng hán
páng biān   zhǎng yuàn nián nián shàng kàn
ruǐ fěn xiāo cái tài suì   hóng zhuì chū qián
xiāng dàn zhuó liáo wéi shòu 寿   cóng qún fāng xīng lán