梅花二首

宋代 尤袤
竹外篱边一树斜,可怜芳意自萌芽。 也知春到先舒蕊,又被寒欺不放花。 索笑几回惊岁晚,相思一夜绕天涯。 直须待得垂垂发,踏月相携过酒家。
zhú wài biān shù xié   lián fāng méng  
zhī chūn dào xiān shū ruǐ   yòu bèi hán fàng huā  
suǒ xiào huí jīng suì wǎn   xiāng rào tiān  
zhí dài de chuí chuí   yuè xiàng xié guò jiǔ jiā