梅花二十首 其七
千林冻损积阴凝,一点春从底处生。玉色独钟天地正,铁心不受雪霜惊。
孤芳若与东君背,数树能令南纪明。醉后惟愁踏花影,青鞋不敢近花行。
qiān
千
lín
林
dòng
冻
sǔn
损
jī
积
yīn
阴
níng
凝
,
yì
一
diǎn
点
chūn
春
cóng
从
dǐ
底
chǔ
处
shēng
生
yù
。
sè
玉
dú
色
zhōng
独
tiān
钟
dì
天
zhèng
地
tiě
正
,
xīn
铁
bù
心
shòu
不
xuě
受
shuāng
雪
jīng
霜
惊
。
gū
孤
fāng
芳
ruò
若
yǔ
与
dōng
东
jūn
君
bèi
背
,
shù
数
shù
树
néng
能
lìng
令
nán
南
jì
纪
míng
明
zuì
。
hòu
醉
wéi
后
chóu
惟
tà
愁
huā
踏
yǐng
花
qīng
影
,
xié
青
bù
鞋
gǎn
不
jìn
敢
huā
近
xíng
花
行
。