梅花

宋代 陆游
冰崖雪谷木未芽,造物破荒开此花。 神全形枯近有道,意庄色正知无邪。 高坚政要饱忧患,放弃何遽愁荒遐。 移根上苑亦过计,竹篱茅屋真吾家。 平生自嫌亦自许,妙处可识不可夸。 金樽翠杓未免俗,篝火为试江南茶。
bīng xuě wèi   zào huāng kāi huā  
shén quán xíng jìn yǒu dào   zhuāng zhèng zhī xié  
gāo jiān zhèng yào bǎo yōu huàn   fàng chóu huāng xiá  
gēn shàng yuàn guò   zhú máo zhēn jiā  
píng shēng xián   miào chù shí kuā  
jīn zūn cuì sháo wèi miǎn   gōu huǒ wèi shì jiāng nán chá