梅花

宋代 洪迈
山深春未动,沙浅水欲冰。 玉梅於此时,靓妆略无朋。 露蕊欲的皪,月枝持鬅鬙。 俨如江汉女,可爱不可陵。 他年江南路,晓妆犯严凝。 寻香烟雨中,横斜插茅簦。 却数今几日,痴如秋后蝇。 北岭枝欲空,谁与扶一登。 聊分窥水影,依我照字灯。 坐使惜花梦,临风脚腾腾。 昔如梦中蝶,今学桑下僧。 了知菩提长,念起我何曾。
shān shēn chūn wèi dòng   shā qiǎn shuǐ bīng  
méi shí   jìng zhuāng lüè péng  
ruǐ de   yuè zhī chí péng sēng  
yǎn jiāng hàn   ài líng  
nián jiāng nán   xiǎo zhuāng fàn yán níng  
xún xiāng yān zhōng   héng xié chā máo dēng  
què shù jīn   chī qiū hòu yíng  
běi lǐng zhī kōng   shuí dēng  
liáo fēn kuī shuǐ yǐng   zhào dēng  
zuò shǐ 使 huā mèng   lín fēng jiǎo téng téng  
mèng zhōng dié   jīn xué sāng xià sēng  
le zhī zhǎng   niàn zēng