梅花

宋代 尤袤
冷艳天然白,寒香分外清。 稍惊春色早,又唤客愁生。 待索巡檐笑,嫌闻出塞声。 园林多少树,见尔眼偏明。
lěng yàn tiān rán bái   hán xiāng fèn wài qīng  
shāo jīng chūn zǎo   yòu huàn chóu shēng  
dài suǒ xún yán xiào   xián wén chū sài shēng  
yuán lín duō shǎo shù   jiàn ěr yǎn piān míng