梅花

宋代 王令
风吹冬暖变春暖,江梅艳艳横新枝。 经年不逢间何久,忽此相遇如有期。 初开珊珊尚寂寞,仙人缀佩悬瑶玑。 从日重来不可辨,漫漫月树留寒辉。 清香芬敷去何远,可惜不使蝶得知。 游人争至无弱夜,对之但笑果喜谁。 不知春工用何术,抟造万物皆可为。 得非各使出所巧,约与斗竞合一时。 不然裁剪未易给,鞭役众鬼宁不噫。 终年成功财几日,旋亦堕坏良可悲。 传闻昔时大烹享,九牛合鼎羊豕随。 一取所实荐滋味,神啜不吐人食宜。 安知後世无所用,儿嚼不美还弃之。 古今万事皆若此,为尔绕树成嗟咨。
fēng chuī dōng nuǎn biàn chūn nuǎn   jiāng méi yàn yàn héng xīn zhī  
jīng nián féng jiān jiǔ   xiāng yǒu  
chū kāi shān shān shàng   xiān rén zhuì pèi xuán yáo  
cóng chóng lái biàn   màn màn yuè shù liú hán huī  
qīng xiāng fēn yuǎn   shǐ 使 dié zhī  
yóu rén zhēng zhì ruò   duì zhī dàn xiào guǒ shuí  
zhī chūn gōng yòng shù   tuán zào wàn jiē wèi  
de fēi shǐ 使 chū suǒ qiǎo   yuē dòu jìng shí  
rán cái jiǎn wèi gěi   biān zhòng guǐ níng  
zhōng nián cheng gōng cái   xuán duò huài liáng bēi  
chuán wén shí pēng xiǎng   jiǔ niú dǐng yáng shǐ suí  
suǒ shí jiàn wèi   shén chuài rén shí  
ān zhī hòu shì suǒ yòng   ér jué měi hái zhī  
jīn wàn shì jiē ruò   wéi ěr rào shù chéng jiē