梅花

元代 仇远
为怕缁尘染素衣,冻痕封蕊放春迟。 月来忽送阑干影,春到不分南北枝。 啼梦翠禽依树宿,断魂玉笛隔花吹。 任他万片随风去,须有青青呀底时。 梦想幽芳无处寻,相逢依旧岁寒心。 要看叶底玲珑玉,休折枝头蓓蕾金。 清晓风霜和艳冷,黄昏庭院觉香深。 扬州一树春多少,殢得何郎瘦不禁。
wèi chén rǎn   dòng hén fēng ruǐ fàng chūn chí
yuè lái sòng lán gān yǐng   chūn dào fēn nán běi zhī
mèng cuì qín shù 宿   duàn hún huā chuī
rèn wàn piàn suí fēng   yǒu qīng qīng ya shí
mèng xiǎng yōu fāng chǔ xún   xiāng féng jiù suì hán xīn
yào kàn líng lóng   xiū zhé zhī tóu bèi lěi jīn
qīng xiǎo fēng shuāng yàn lěng   huáng hūn tíng yuàn jué xiāng shēn
yáng zhōu shù chūn duō shǎo   láng shòu jīn